Make Exporters's your home page I Add to Favorites
 
Home   Join Free   Help
 
 
 
  EXPORTERS  
 
  PRODUCTS  
  BIZ SUPPORT  
  MY EXPORTERS  
   
Search for
Home
Phát triển bền vững
Chống bán phá giá
An toàn - Vệ sinh lao động
Công nghiệp Sáng tạo
Thương hiệu
Quản trị doanh nghiệp
Hội thảo
Triển lãm
Đào tạo
Thư giãn
Tin khác
 

    Saturday, May 19, 2012 Search for
Giúp đỡ

Năm 18 tuổi, tôi sang Anh học đại học. Và vẫn phải đối mặt với nỗi đau quen thuộc, nỗi đau của một đứa trẻ mồ côi.

Một hôm, khi đi chợ, tôi thấy một cụ già loay hoay với 1 cây gậy và 1 túi táo với những quả táo đang thi nhau rơi khỏi túi. Tôi chạy đến đỡ lấy túi táo và nhặt từng quả cho ông.

- “Cảm ơn cô bé”. Ông mỉm cười với tôi, đôi mắt hiền từ.

- “Cháu đi cùng ông nhé?”, tôi nói. “Cháu sợ táo sẽ rơi nữa đấy”.

Tình bạn của tôi với ông Burns, người có nụ cười ấm áp như cha tôi, bắt đầu như vậy.

Tôi xách túi táo, ông Burns tì cây gậy, lê từng bước khó nhọc. Đến nơi, tôi đặt túi táo lên bàn và đi pha trà, tôi hỏi ông liệu thỉnh thoảng tôi có thể đến thăm ông hay không.

Ngay hôm sau, tôi lại đến, lại giúp ông pha trà. Tôi kể cho ông nghe tôi là đứa trẻ mồ côi, sống với họ hàng và giờ đây tự đi du học. Ông chỉ cho tôi 2 bức ảnh đặt trên bàn. Đó là bác gái Mary và cô con gái Alice của ông, cả 2 đều mất trong một tai nạn cách đây 6 năm.

Tôi tới thăm ông Burns mỗi tuần 2 lần, đúng giờ và đúng ngày. Khi đến, tôi thường thấy ông ngồi trên chiếc ghế to với cây gậy bên cạnh. Thấy tôi, ông cụ luôn vui mừng. Dù tôi tự nhủ rằng mình đã đem lại niềm vui cho một ông già cô đơn, nhưng kỳ thực, tôi mới chính là người hạnh phúc khi bước chân lên bậc cửa căn nhà này. Đơn giản là tôi được chia sẻ và có người lắng nghe những lời tâm sự.

Sau 2 tháng, tôi đến thăm ông Burns vào một ngày khác với lệ thường. Tôi cũng không gọi điện báo trước vì nghĩ rằng mình sẽ gây bất ngờ.

Và tôi thấy ông đang làm vườn, đang đi lại, đang cúi xuống, ngẩng lên, một cách dễ dàng không cần gậy. Liệu đó có phải là ông Burns mọi khi, lúc nào cũng tựa mình vào cây gậy. Ông Burns bỗng ngẩng lên và nhìn thấy tôi. Thấy rõ sự băn khoăn lẫn ngạc nhiên của tôi, ông vẫy tôi lại gần.

- “Cháu yêu quý, hôm nay để ông pha trà cho cháu”. Ông Burns dẫn tôi vào nhà.

- “Cháu đã nghĩ”... Tôi bắt đầu.

- Ông biết cháu nghĩ gì, cháu yêu quý. Lần đầu tiên cháu gặp ông ở chợ, từ hôm đó đầu gối ông bị đau. Va phải cánh cửa ấy mà.

- Nhưng ông đi lại bình thường từ lúc nào?

- “Ngay hôm sau”. Ông cụ hấp háy mắt.

- “Nhưng tại sao...?” Tôi lúng túng.

- Lần thứ hai cháu đến đây, cháu yêu quý ạ, đó là khi ông nhận thấy cháu buồn và cô đơn có thể tựa vào vai ông. Nhưng ông e rằng cháu sẽ không đến nữa nếu biết ông khỏe mạnh.

- Còn cái gậy thì sao ạ?

- À, cái gậy. Ông hay dùng nó để chặn cửa hàng rào.

Ông Burns đã biến mình trở thành một người cần được giúp đỡ để giúp đỡ tôi như thế đấy. Đó là một cách tuyệt vời để một cô bé non nớt và nhạy cảm như tôi thấy mình mạnh mẽ.

Theo NCĐT

1
 

Other news